0 Bạn thân là con trai



Bạn thân, đứa này cãi nhau với ba với mẹ bỏ sang nhà đứa kia, ngồi kể lể đủ thứ, lôi hết tất cả những thứ có thể đập phá ra để đập.
Bạn thân, một đứa muốn đi nhà sách tô tượng, đứa còn lại dù cảm thấy tô tượng là cái việc nhàm chán vô cùng vẫn đồng ý đi cùng, chẳng để làm gì, chỉ ngồi đó tô trét màu lên một cái tượng cho có, rồi cười khì khì khi nó nham nham nhở nhở hết sức kì cục.
Bạn thân, đứa con trai đánh nhau với người ta bầm tím mặt mũi, đứa con gái cằn nhằn thiếu điều giống hệt mẹ người ta ở nhà, vậy rồi cũng vẫn tay băng tay thuốc, cố nhẹ tay cho bạn mình đỡ đau.
Bạn thân, đứa con gái tập làm cái bánh kem đầu tiên, con trai trở thành chuột bạch sáng giá, luôn miệng chê bánh không ngon, vậy mà tay vẫn liên tục quệt cho cái bánh nham nhở, rồi cũng ăn cho bằng hết với lí do là: không nhẫn tâm để người khác làm chuột.
Bạn thân, đứa con gái lần đầu tiên tỏ tình thất bại, khóc tấm tức tìm đến bạn kể lể, con trai hùng hùng hổ hổ đòi đi tìm người ta đánh cho xả cơn giận, con gái tự dưng nghe tới đó, thấy hết buồn. Tự dưng nhận ra thế giới này mình có con trai làm bạn quả thật là quá may mắn rồi.
Bạn thân, con trai mới sáng sớm có thể phóng xe ào ào qua nhà con gái, đập cửa ầm ầm hoặc thậm chí lao luôn vào phòng con gái gọi cho kì được con sâu ngủ- là con gái- dậy. Đứa con gái không màng đến hình tượng, che miệng ngáp ngắn dài, miệng làu bàu nào là đến gì mà sớm, phá giấc ngủ của người ta, vậy rồi bằng tốc độ lề mề nhất, ốc sên nhất, ra khỏi nhà cùng bạn, dạo phố ngày chủ nhật đẹp trời.
Bạn thân, đứa con trai lần đầu tiên bỏ rơi đứa con gái để đi chở một cô bạn gái khác. Con gái từ lúc ấy đã nhận ra rằng vị trí của mình sắp thay đổi, bắt đầu từ việc cái chỗ ngồi sau xe tên bạn thân không còn thuộc về mình nữa. Hụt hẫng. Rồi giận. Rồi suy nghĩ thật kĩ. Rồi hôm sau mua xe đạp mới, tự mình đạp xe đến trường.
Bạn thân, con trai biết con gái giận, tự mình đi mua đồ ăn đứa con gái thích, đem tới tận nhà, không đánh mà tự động khai báo hết chuyện tình sử của mình với cô bạn đã- làm -chủ -nhân- tạm -thời của ghế ngồi sau xe ngày hôm trước. Con gái lắng nghe hời hợt, nhận xét hời hợt, nhưng trong lòng thì để tâm nhiều lắm, ngay ngày hôm sau cố gắng nhờ vả bạn bè nghe ngóng xem bạn nữ đó có xinh không, có tốt không, học có giỏi không…bla bla…
Bạn thân, con trai lần đầu tiên dỗ ngon dỗ ngọt cộng thành tâm hết sức nhờ con gái tư vấn xem nên mua quà gì cho cô bạn mà con trai thích. Con gái thuyết trình nguyên một bài về sở thích của con gái nói chung, ra dáng lắm, nhưng cuối cùng con trai nhận ra là con gái cũng chẳng có chút kinh nghiệm nào. Thì bởi, hai đứa có từng yêu đương gì đâu, bảo sao kinh nghiệm không bằng zero chứ.?!
Bạn thân, con gái lần đầu tiên hẹn hò, trước giờ G triệu tập con trai đến, băn khoăn không biết nên chọn cái áo màu hồng cho dễ thương hay cái áo màu tím nhạt cho dịu dàng. Con trai mắt chữ A mồm chữa O, bảo hai cái aó đó không phải là cùng một màu à… Vậy là nhờ như thế con gái đã hiểu ra, ngoài việc không phân biệt được đâu là đầm đâu là váy, con trai còn không phân biệt hai màu hơi hơi hơi hơi giống nhau nữa. Kết quả là con gái tự chọn áo cho mình. Kết thúc một ngày.
Bắt đầu vào yêu, con trai hết quậy phá, hết chạy ầm ầm xuyên qua mấy dãy hành lang, con gái hết lê la hàng quán với bạn, học cách ăn nói dịu dàng, đi đứng đoan trang. Cả hai đều thấy không quen, nhưng cũng chỉ biết nhìn nhau phì cười, rồi non nớt nghĩ rằng yêu rồi ai cũng phải trưởng thành như thế cả.
Bạn thân, lần đầu tiên con trai cãi vã với người yêu, tìm con gái đi uống- nước -ngọt -giải -sầu. Bắt đầu bài ca con gái sao mà phức tạp, khó yêu, khó chiều chuộng… kể ra mới thấy đối với con trai, chỉ có đứa- bạn- thân- là- con gái- này khác hẳn với nững người con gái khác. Ít ra con -gái -bạn -thân không hay giận hờn vu vơ như người yêu, giận cũng không lâu như người yêu, điều kiện làm lành cũng không khó như làm lành với người yêu…
Bạn thân, con gái chia tay mối tình đầu tiên, khóc lóc buồn bực mất 3 ngày. Con trai mấy ngày đó hết đập bàn đòi đi tính sổ, đến mua đồ ăn đến cho bạn giải sầu, kiên nhẫn bao nhiêu lần cũng không ăn thua, quay sang nói xấu cái tên người yêu (tại thời điểm đó là đã cũ) của con gái, còn nhận xét chia tay là đúng đắn, này nọ… Cuối cùng cũng có kết quả. Con gái hơi hơi hết buồn, cười nói lại vui vẻ. Bạn thân, con trai chia tay với người yêu. Không biết làm sao cho hết buồn. Con gái cũng chẳng biết một đứa thất- tình- đã- lâu nên làm gì cho một đứa mới -vừa- thất- tình vui trở lại. Lần đầu tiên thấy mình lúng túng, thấy mình bất lực quá. Con trai thấy con gái loay hoay mãi như thế, nhận ra con gái đã quay về là con gái lúc chưa yêu ai, lúc suy nghĩ trong cái đầu nhỏ bé ấy đơn giản lắm, vậy rồi con trai biết là mình cũng nên như thế. Thế là hết buồn. Thế là hai đứa cùng nhận ra một sự thật, dù có yêu rồi hay chưa yêu, thì bản thân mình cũng chẳng lớn hơn được là mấy. Haiz
Bạn thân, sau chia tay quay trở lại chơi với nhau và càng thân hơn nữa, để bù cho khoảng thời gian đã xao lãng do yêu đương người dưng. Nhân ra mình may mắn quá vì dù cho ai đó có bỏ ta đi bao nhiêu lần đi nữa, ta vẫn luôn hạnh phúc vì có con trai/con gái làm bạn. Cảm thấy đoạn đường chung của hai đứa là đoạn đường dài hơn và có thể dài mãi mãi khi là bạn thân của nhau. Chỉ cần còn là bạn thân, hai đứa sẽ lại vui như ngày nào.
[Đọc Truyện Này...]


0 TUỔI THANH XUÂN



   Hiện tại đã quá 12h rồi và tôi vẫn đang lạch cạch bàn phím gắng hoàn thành nốt phần còn lại của núi công việc kia. Tuần tới tôi sẽ nghỉ phép vài ngày để về quê, đã lâu rồi tôi chưa về thăm nhà và một phần cũng vì tấm thiệp trên bàn kia – thiệp cưới của Minh. Tới tầm hơn 1 giờ thì tôi kết thúc công việc của mình, uống nốt tách cà phê nguội ngắt, giữa tiết trời mùa Đông Hà Nội, tôi tìm ra vị trí quen thuộc nơi ban công. Thu mình co ro trong lớp áo dày cộm ấm áp, tôi khẽ phì cười, tôi giống một kẻ điên rồ nhỉ? Đối với tôi, đây là khoảng thời gian tuyệt vời để chiêm ngưỡng vẻ đẹp của bầu trời đêm. Trông những ngôi sao lấp lánh kia mới quyến rũ làm sao, ánh sáng le lói nhưng lại có sức hút lạ kì, thoạt nhìn thật gần nhưng thực chất lại rất xa … hệt như Minh vậy.
***
Minh là cậu bạn học cấp 3 của tôi, phải nói sao nhỉ, chúng tôi được xem như là “Kỳ phùng địch thủ”. Những vụ cá cược điểm số luôn diễn ra đều đặn mỗi mùa thi đến, phần thưởng chính là gà và kem – “nguồn sống” của tôi và đương nhiên, tôi chưa phải bỏ tiền ra lần nào. Bất kỳ nơi nào có sự hiện diện của tôi thì luôn đính kèm bóng dáng của cậu ta, tôi xếp thứ nhất thì cậu ta chắc chắn chiếm vị trí thứ 2, tôi là lớp trưởng cậu ta đương nhiên là lớp phó, tôi là bí thư thì phó bí thư không ai khác cũng chính là người con trai ấy.
Minh được khá nhiều cô bạn để ý ( hình như có cả tôi). Tổng quan thì Minh trông cũng dễ nhìn, cao ráo và có một làn da “kị sáng” ( đâm ra trông cậu ta hơi “bần”), học hành cũng không đến nỗi tệ, có tài ăn nói, cũng banh bóng thể thao như người ta. Có khá nhiều cô bạn thích cậu ta, vài tin nhắn qua lại và cuối cùng khi bị từ chối thì kết luận rằng cậu ta “thả thính”. Tôi có xem qua một ít tin nhắn, căn bản là vì mấy cô bạn của tôi nhạy cảm quá, vài câu nói đùa tim đã chệch nhịp mất, thế nên lỗi cũng không hoàn toàn ở cậu ta. Vì vậy, dùng phương pháp luận siêu hình như thế thật có phần oan ức cho Minh. Như tôi đây này, chưa một lần nhắn tin, chưa một lần trò chuyện thế mà ngay lần gặp đầu tiên, thần Cupid chẳng biết có nhầm hay không mà bắn tôi một phát, thôi xong! Giữa cái nắng chói chang của một ngày mùa hạ, cậu bạn sơ mi trắng có đôi mắt hút hồn và nụ cười tỏa nắng ấy đã làm tim tôi lỡ nhịp ( mãi sau này tôi mới nhận ra khi ấy bản thân tôi cũng đang dùng phương pháp luận siêu hình!). Tôi thích Minh theo cách đặc biệt của riêng tôi, tôi nghĩ chẳng đứa con gái nào miêu tả chàng trai mình thích là một con người hội tụ đủ tất cả điểm xấu của mọi thằng con trai thế này đâu.Tuy vậy, nếu một ai đó tìm đến tôi và hỏi về những điểm xấu của Minh tôi sẽ không ngần ngại đáp ngay: “ Với tôi, Minh là một người tốt”. Thích nhưng lại tỏ vẻ không thích, trông thì hệt như không thích nhưng thực chất lại là thích. Theo tôi thấy thì thế giới nội tâm của tôi phức tạp và rối ren chẳng khác mớ bòng bong là bao.
Nhờ có Minh, những tháng ngày cuối cấp tẻ nhạt của tôi nay đã trở nên sôi động hơn rất nhiều. Những nơi Minh xuất hiện ắt sẽ có bóng dáng của tôi. Tôi luôn tìm đủ mọi trò để chọc phá cậu ta, luôn luôn ở tư thế sẵn sàng “chặt chém”cậu ta không thương tiếc, chỉ cần cậu ta sơ ý thì trang vở sẽ đầy những chữ ký của tôi, đôi lúc tôi “ vô tình cầm nhầm” vài cuốn vở, khi lại đổi gió muốn “giữ dùm” thẻ xe hay những lúc sơ ý “quên” đóng nắp bình xăng ,… chỉ thế thôi mà cậu ta nở lòng ghi tên tôi vào danh sách nguy hiểm, chỉ cần tôi có tí biểu hiện lạ ngay lập tức cậu ta sẽ kiểm tra những thứ xung quanh mình xem xem có mất mát, hư hại thứ gì không. Đừng nghĩ rằng tôi ăn hiếp cậu ta nha, thời gian sau đó cậu ta đáp trả đầy đủ luôn nhé! Cứ như vậy chúng tôi lấp đầy những trang sách cuối cùng của thời áo trằng bằng những nét vẽ đầy màu sắc.
Chúng tôi là thế, luôn đấu khẩu mọi lúc mọi nơi nhưng lại rất hợp nhau trong việc học ( và cũng chỉ mỗi việc học mà thôi) điển hình như chuyện cả hai chúng tôi đều cùng thuộc về “Thế giới Tự nhiên” chẳng hạn. Cậu ta “hợp tác” khá ăn ý với Toán nhưng lại không tài nào “bắt tay” được với cô bạn chí cốt của Toán – là Lí được!
  • “Lớp phó học tập! Đề dễ không em?”
  • “Dạ dễ.”
  • “Em làm được mấy câu?”
  • “Dạ 1 câu … 3 điểm.”
Vẻ mặt phong phú của thầy lúc đó có thể nói là một hình ảnh khó quên trong lòng những cô cậu học trò 10A1. Kể từ sau bài kiểm tra 15 phút ấy, thầy dạy Lí lớp tôi chính thức “bồ kết” Minh. Ngay hôm sau, tin đồn về cậu bạn “Lớp phó học tập dễ thương của A1” đã lan truyền khắp mọi ngõ ngách trong trường dưới vẻ mặt khổ sở của lớp phó và nụ cười hả dạ của tôi. Và như để chứng minh rằng chúng tôi là một bộ đôi “không đội trời chung” thì song song với việc cậu ta học kém Lí đó là việc tôi là một học sinh giỏi Lí. Trớ trêu thay, người giúp cậu ta tiến bộ trong môn Lí lại không ai khác cũng chính là tôi! Ông bà ta ngày xưa có vẻ đã đoán trước điều này nên đã cho ra đời câu “Oan gia ngõ hẹp” rất chi là phù hợp với hoàn cảnh của tôi lúc này. Chẳng cần một lí do nào cả, tôi nghiễm nhiên trở thành nơi giải đáp mọi thắc mắc của cậu ta, giúp cậu ta hiểu hơn về “cô nàng Vật Lí khó tính”. Ngược lại, cậu ta cũng luôn sẵn sàng ngồi hàng giờ để giải thích “10 vạn câu hỏi vì sao” vớ vẩn của tôi. Là vậy đó, tranh đấu, khắc khẩu, đập nhau tưng bừng nhưng lại là một cặp “bài trùng” ăn ý, quả thật là một mối quan hệ phức tạp, khó gọi tên!
Minh cũng khá phức tạp, hệt như tôi và cái mối quan hệ của chúng tôi vậy. Một vỏ bọc năng động, đầy sức sống che giấu cho một thế giới nội tâm ảm đạm đến lạ lùng. Ba cậu mắc căn bệnh ung thư quái ác, một mình mẹ vừa chạy chữa cho ba vừa lo cho hai anh chị học Đại học. Thằng con trai tuổi 17 chỉ biết bất lực nhìn giọt nước mắt mẹ rơi chắc hẳn cậu cảm thấy bản thân vô dụng lắm … Khó khăn chồng chất khó khăn khi ba cậu được chuyển về nhà, đồng nghĩa với việc cậu sắp mất đi một người thân vĩnh viễn. Minh lúc ấy, thoạt nhìn thì trông thật mạnh mẽ nhưng bản chất cũng chỉ là một con người, biết đau khổ, muộn phiền. “Chiến tranh” tạm hoãn và tôi trở lại với cương vị một người bạn của Minh, là nơi luôn sẵn sàng lắng nghe những nỗi niềm của cậu ta. Những ngày ấy, sáng nào tôi cũng nhận được những dòng tin nhắn lúc 2, 3 giờ sáng của Minh, cậu ấy thức để chăm sóc cho ba. Vào một buổi sáng nọ, tôi tỉnh dậy và như thường lệ nhanh chóng lấy điện thoại mở tin nhắn của Minh, “ba ta mat roi …” dòng tin viết vội ngắn ngủi nhưng đủ để tôi hiểu rằng cậu bạn của tôi đã trải qua một nỗi mất mát to lớn đến nhường nào. Minh không khóc nhưng từ sâu trong đôi mắt ấy tôi biết cậu ta chỉ đang cố tỏ vẻ mạnh mẽ mà thôi. Hà cớ chi phải làm con trai, đến nỗi dù có đau đớn thế nào cũng không được phép để nước mắt rơi! Nhìn cách cậu bình thản mặc cho vết thương kia vẫn đang rỉ máu, tôi mới nhận ra Minh đã là một-chàng-trai-trưởng-thành.
***
Tôi không phủ nhận rằng Minh là một người đặc biệt đối với tôi. Mỗi khi tôi gặp chuyện, bất kể là vui, buồn hay đôi khi chỉ là muốn tìm một ai đó để lắng nghe thì tôi luôn tìm đến Minh, như một thói quen. Tôi đã từng tin rằng cậu ta là người hiểu tôi nhất nhưng không, “đã từng” đồng nghĩa là không còn tiếp tục ở hiện tại nữa.
  • “Mi khóc kiểu đó, chẳng ai thích đâu!”
  • “Ta không được khóc?”
  • “Trường hợp này thì không.”
  • “Tại sao?”
  • “Không đáng!”
  • “Không liên quan tới mi. Mặc kệ ta!”
  • “Nếu vậy, ta kệ mi! Ta nghĩ ta không hiểu mi nên ta không phải là bạn thân của mi đâu…”
Dứt lời, Minh rời đi bỏ lại tôi đang đứng như trời trồng. Một giọt … Hai giọt … Và hàng trăm giọt mưa thi nhau rơi xuống, hòa cùng dòng nước mắt của tôi. Tôi vẫn đứng đó. Lặng lẽ. Dưới mưa. Tôi rất thích mưa, đi dưới mưa thì chẳng ai thấy được tôi khóc cả. Đã từng có người mắng tôi vì cái suy nghĩ ngớ ngẩn đó, cậu ta còn bảo sau này sẽ không để tôi có cơ hội làm những điều vớ vẩn đó nữa, thế nhưng, cậu ấy vừa bỏ tôi đi đấy thôi. Lần đó tôi đã khóc một trận rất to, vì chuyện tôi gặp thì ít mà vì ai kia thì nhiều …
Tôi là một học sinh giỏi Vật Lí và đương nhiên với tư cách là một học sinh giỏi tôi không cho phép bản thân phạm bất kỳ lỗi nào dù là nhỏ nhất, với cá tính của tôi lúc ấy, điều đó chẳng khác nào một sự sỉ nhục cả. Đáng tiếc thay, bài kiểm tra hôm đó tôi đã phạm phải một lỗi cơ bản, thất vọng, chán ghét bản thân, tôi òa khóc nức nở. Tôi không quan tâm đám đông đang xì xào những gì, chỉ cần tôi biết những người bạn của tôi đang bảo vệ cho tôi vì họ hiểu được cảm xúc của tôi. Kéo tay tôi ra khỏi lớp học, những tưởng Minh sẽ an ủi tôi như cách cậu vẫn thường làm ngày trước nhưng không, tôi đã lầm! Cảm xúc của tôi cậu ta cho rằng không đáng, điều đó làm tôi như người bước hụt, một bước rơi tõm xuống đáy vực. Con người tôi cho rằng thân cận nhất, tin tưởng rằng sẽ là người hiểu tôi nhất nay lại được xếp ngang hàng với những-kẻ-xa-lạ, thử hỏi tôi cảm thấy thế nào? Tuy rằng ngày ấy tôi có nông nổi thật nhưng nếu cho tôi quay ngược lại thì tôi vẫn sẽ sống đúng theo cảm xúc của mình và cảm xúc thì không có cái gọi là không đáng!
Sau hôm đó, chúng tôi không còn trò chuyện nữa, thời gian đầu hơi … à không, phải nói là vô cùng khó chịu nhưng rồi tôi cũng dần làm quen với việc đột ngột mất đi một-người-từng-là-tất-cả. Thời gian chẳng đợi một ai, và rồi những năm tháng cuối cấp nhanh chóng trôi qua, tôi tới Thủ đô thực hiện mơ ước của mình còn Minh thì chọn Sài thành làm điểm đến. Khoảng cách giữa chúng tôi xưa đã dài nay càng dài hơn cho tới một ngày tôi chẳng còn nhìn thấy bóng dáng cậu ấy trên con đường của tôi nữa …
“ 5cm/s không chỉ là vận tốc rơi của những cánh hoa anh đào mà còn là vận tốc khi chúng ta lướt qua đời nhau”
***
Bốn năm Đại học nhanh chóng trôi qua, cuộc sống dần bận rộn hơn, nhiều điều cần phải lo toan hơn và dần dần bào mòn đi những điều xưa cũ, những tưởng rằng Minh đã trôi vào quên lãng cho tới một ngày tôi gặp lại cậu. Hệt như nhiều năm về trước, vẫn là một ngày mùa hạ, vẫn là cậu bạn sơ mi trắng ấy, vẫn là đôi mắt hút hồn ấy, vẫn là nụ cười tỏa nắng ấy và tôi vẫn rung động như năm ấy. Nhưng không kịp rồi, nay cậu đã sắp thuộc về một người khác… Mấy năm qua, tôi không thể phủ nhận rằng tôi đã nhớ cậu rất nhiều, trong những câu chuyện của tôi luôn thấp thoáng bóng hình của chàng trai năm đó. Có đôi lần tôi ước mình có chiếc vé ngược thời gian để tôi được sống lại những ngày ấy, những ngày của tuổi học trò vô tư bên cậu bạn cùng lớp, những ngày không có cái gọi là muộn phiền, đau khổ, những ngày say đắm một người và tin rằng đời này nhất định phải là người đó, đúng hơn là những-ngày-thanh-xuân.
“Có những con người, đã qua rồi sẽ không trở về nữa
Có những năm tháng, đã qua rồi sẽ không quay lại nữa
Có những cảm xúc, đã qua rồi sẽ không tới lần nữa”
Những gì đẹp nhất, tốt nhất thì hãy nên cất giữ nó làm kỉ niệm, đừng hy vọng một ngày nó tái diễn.
Mãi miết chạy theo dòng hồi ức chớp nhoáng đã hơn 3 giờ, tôi tranh thủ chợp mắt vài tiếng đồng hồ ngắn ngủi rồi lại tiếp tục trở lại với công việc của mình.
***
Sau mấy ngày suy nghĩ tôi quyết định nhắn tin cho Minh, tôi gửi cậu câu chuyện tôi đã viết về cậu rằng trái tim tôi ngày ấy đã rung động vì cậu, rằng tôi đã đơn phương cậu suốt mấy năm trời, rằng cậu là thanh xuân của tôi. Hít một hơi dài tôi quyết định nhấn Enter và thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng bí mật lớn nhất đời mình tôi cũng đã nói ra được rồi.
“Seen”
5 phút … 10 phút … 15 phút, thình thịch … thình thịch … thình thịch. Tôi sẽ đợi cậu, nốt lần này thôi! Và … “ting” tim tôi chực nhảy ra ngoài, run run mở tin nhắn.
“ Mi có muốn biết cảm giác được là thanh xuân của một ai đó thế nào không? Ngày học phổ thông, ta có mến cô bạn lớp trưởng, ta bước cách lại gần cô ấy bằng cách trở thành “kẻ thù không đội trời chung”. Ta rất thích nụ cười của cô ấy nhưng cô ấy lại rất hay khóc, có một lần cãi nhau rất to cũng vì chuyện đấy. Sau này sẽ có rất rất nhiều thứ không làm cô ấy hài lòng và ta không muốn cô ấy cứ mãi khóc như vậy. Chúng ta đều đã lớn rồi không thể cứ trẻ con như thế mãi, phải sống theo lý tính thay vì cảm tính như thời còn bé. Ta chỉ hy vọng rằng sau này khi ta không ở bên thì cô ấy vẫn có thể tự bước đi một mình nhưng có lẽ cách ta diễn đạt làm cô ấy cảm thấy không được tôn trọng. Mang nỗi ám ảnh rằng ta không hiểu cô ấy, ta chẳng còn có đủ can đảm để tiến tới bên cô ấy lần nữa …
Ta từng tặng cô ấy một chiếc cốc nhân ngày sinh nhật vì cô ấy rất thích uống cà phê. Dưới đáy cốc là một dãy số nhỏ “8-19-7” theo thứ tự những chữ cái trên bàn phím máy tính thì dịch ra là “I-L-U” nhưng có lẽ cô ấy không để ý tới nó, nếu đã thấy chắc chắn sẽ bắt ta giải bằng được mới thôi.
Tuy rằng không thể có một kết thúc đẹp như những bộ phim mi từng xem nhưng với ta, quãng thời gian ở cạnh mi là quãng thời gian vô cùng đẹp đẽ và đáng trân trọng. Cảm ơn mi – thanh xuân của ta!”
Một giọt … Hai giọt … Và rồi cả gương mặt tôi ngập trong nước mắt. Tôi vội bật dậy lục tìm chiếc cốc năm xưa, quả thật dưới đáy cốc có dòng số ấy. Chúng tôi cùng thích nhau, cùng một thời điểm, cùng một cách thức và cùng giữ im lặng. Thật buồn cười! Nếu năm đó tôi kiên nhẫn lắng nghe cậu một tí thôi thì có lẽ chúng tôi đã không đánh mất nhau một cách tẻ nhạt như thế. Mối quan hệ phức tạp giữa tôi và Minh cuối cùng cũng được gọi tên – Mối Tình Đầu. Thứ tình cảm ngây ngô của một thời áo trắng, tuy không đi cùng nhau đến cuối đời nhưng đã để lại trong tim mỗi người những dấu ấn khó quên.
Khoảnh khắc cánh cửa lễ đường mở ra cũng là giây phút tôi quyết định cất cậu vào góc “Kỉ niệm” để trái tim tôi lần nữa mở cửa sẵn sàng đón nhận những điều thú vị mới. Hãy luôn mỉm cười như thế và phải sống hạnh phúc nhé – Thanh xuân của tôi!
Tôi cũng sẽ hạnh phúc! Cảm ơn cậu.
[Đọc Truyện Này...]


0 TẠM BIỆT



Sài Gòn tấp nấp, dòng xe hối hả chạy đi, ánh mặt trời lẩn trốn sau những đám mây đen. Tôi lo lắng sợ em bị ướt mưa nên lội lao xe đến nơi em làm việc. Mưa bắt đầu rơi xuống, cuối cùng tôi cũng nhìn thấy em, tôi chạy về phía em.
– Lan! – Tôi gọi em nhưng em chẳng để ý đến tôi.
Em chạy về phía một người đàn ông khác, em ôm lấy anh ta rồi lên xe cùng anh ta. Tôi không thể tin những gì trước mắt mình, tôi chạy lại gần em.
– Lan! Anh đến đón em.
– Chia tay nhé anh! Em có người khác rồi! – Em cúi mặt xuống thay vì nhìn thẳng vào mắt tôi.
– Anh đã làm sai chuyện gì? – Mọi thứ trước mắt như chìm vào bóng đêm, tôi chẳng thể nhìn rõ gương mặt của em nữa.
– Có trách chỉ trách anh quá nghèo. Tạm biệt! Chúng ta đừng gặp nhau nữa. – Em nói rồi quay bước đi.
– Tạm biệt! – Tôi cay đắng nhìn em rời khỏi tầm mắt tôi, sánh vai cùng người đàn ông khác.
Có từ nào đau đớn bằng từ tạm biệt, nhất là khi mà yêu thương còn nhiều. Dù không đành lòng nhưng rồi tôi vẫn phải nhìn tay em buông tay tôi. Dù không đành lòng vẫn phải thốt lên từ tạm biệt rồi nhìn bóng lưng em khuất dần tầm mắt. Chẳng thể buông lại càng chẳng thể níu kéo khi trái tim em chẳng còn thuộc về tôi nữa.
– Anh sẽ chờ em quay về bên anh. Anh sẽ chờ, cho dù phải chờ đến kiếp sau. –  Tôi chỉ đành lặng cười trong đớn đau hẹn lại em lần sau, gặp lại và được yêu em lần nữa.
Tôi chẳng thể trách em, nếu trách chỉ trách bản thân tôi quá nghèo. Quen em từ khi còn học đại học, khi đó dù có bao khó khăn em cũng không một lần than khổ. Thương em tôi liền thôi học để đi làm, kiếm được bao nhiêu đều cho em lo việc ăn học. Tôi còn nhớ em đã từng rất vui khi được tôi tặng cho chiếc túi sách vài trăm nghìn đồng. Nhưng có lẽ bây giờ em đã đổi khác, em có việc làm ổn định, còn thôi vẫn chỉ là một thằng công nhân quèn mà thôi. Em bỏ thôi là phải,
***
– Anh có quà tặng em nè! – Tôi đưa hộp quà trước mặt em.
– Gì vậy anh? – Em nhìn tôi bằng con mắt tò mò. – Em mở nhé!
Tôi gật đầu thầm nghĩ rằng em sẽ rất vui khi thấy được món quà tôi giành tặng cho em.
– Cái gì thế này? Anh nghĩ sao tặng em thứ này? Anh có biết bạn bè trong công ty em đều đi đôi giày cả triệu đồng. – Em ném đôi giày vào mặt tôi.
– Anh xin lỗi! Lần sau anh sẽ cố mua cho em đôi khác.
– Khỏi đi. – Em nói rồi bỏ đi.
***
Tình yêu đầu có lẽ là thứ tình yêu sâu đậm và để lại nhiều ấn tượng nhất trong mỗi con người. Bởi lẽ dù đã chia tay người ta vẫn sẽ luôn nghĩ về nó. Em là tình yêu đầu của tôi, là người con gái đầu tiên khiến tôi hiểu thế nào là tình yêu. Có thể em đã lựa chọn rời xa tôi để tìm hạnh phúc khác nhưng với tôi em mãi là tình yêu duy nhất.
Có lẽ cũng từ bây giờ cuộc đời bắt đầu chìm vào những muộn phiền. Tôi sẽ chẳng quên được em tựa như vết dao đâm vào tim dù có lành thì sẹo vẫn còn đó. Cố quên lại càng nhớ thêm, vậy thà rằng tôi để nỗi nhớ ấy gặm nhấm tâm trí.
Em quay bước đi như kéo đi ánh mặt trời rời khỏi tôi. Màn đêm tăm tối vây lấy, nhấn chìm tôi trong nỗi cô độc. Nước mắt bất giác rơi từ lúc nào chẳng hay. Tôi chỉ ước rằng giá giữa tôi và em chỉ có mỗi chữ “thương” mà thôi. Chỉ là thương nhau chứ chẳng phải là yêu. Tôi thà rằng em và tôi chỉ là đường thẳng song song dù chẳng một lần đến bên nhau những sẽ luôn song hành, luôn nhìn thấy nhau. Tôi và em chẳng khác nào hai đường thẳng cắt nhau, gặp nhau, yêu nhau rồi xa cách mãi mãi. Dù rằng sau từ tạm biệt anh vẫn còn hẹn lại lần sau, nhưng tôi vẫn biết rằng sẽ mãi chẳng gặp được em nữa. Chỉ mong sự lựa chọn của em là đúng đắn. Chỉ mong em mãi hạnh phúc bên người. Chỉ mong người sẽ cho em được những gì mà anh không có và không làm được.
[Đọc Truyện Này...]


0 TÌNH ĐÃ XA...!!!



Lam Anh nhẹ nhàng rảo bước dọc theo bờ biển, ánh nắng chiều thả từng tia ấm dịu nhẹ trên mặt biển, trên bờ cát. Gió biển mặn nồng khẽ lướt qua từng cơn sóng.
Lam Anh nhắm mắt lại thả hồn vào cõi mông lung, cô nhẹ nhàng phiêu bạt theo từng tiếng sóng vỗ bờ. Cô mỉm cười, nụ cười ấy dưới ánh nắng vàng cam tạo chút gì đó hư ảo, tựa không mà lại có. Theo dòng xúc cảm những hình ảnh quen thuộc tưởng chừng đã trôi vào dĩ vãng chợt hiện về.
Dưới ánh hoàng hôn, một chàng trai với nụ cười ấm áp ôm lấy cô. Anh nhẹ nhàng thả xuống môi cô một nụ hôn ngọt ngào. Buông đôi môi cô xuống, giọng anh trầm ổn vang lên.
– Anh sẽ sớm về thôi! Chờ anh nhé!
Lam Anh im lặng hồi lâu rồi đưa mắt lên nhìn thẳng vào mắt anh.
– Em sẽ chờ ngày anh về.
Anh buông cô ra, nắm chặt lấy ai bàn tay cô. Sóng biển rì rào, ánh mặt trời dần khuất sau núi, hai người mỗi người một nỗi lòng riêng đứng sát vai nhau.
Ánh mắt Lam Anh long lanh nhìn theo từng đợt sóng. Trong cô như có cái gì đó đang trào lên. Một cảm giác nhói đau thấu tận tim chiếm lấy con người cô. Lam Anh nhẹ nhàng cất tiếng hát. Tiếng hát của cô vang lên, thanh trong, cao vút, có lúc lại nhẹ nhàng, êm dịu. Rồi tiếng hát như vỡ òa, cuốn trôi đi vẻ trầm tĩnh của bãi biển vào buổi chiều tà, rồi tan biến vào khoảng không.
Đôi mắt cô như được phủ bởi một lớp sương mù mơ hồ và huyền ảo. Cô nhìn về khoảng trời xa xăm, nhìn về những áng mây nhuốm màu vàng cam trôi về phía chân trời.
Trên gương mặt cô hiện lên một nỗi buồn khó tả, đôi mắt cô như chứa hàng trăm nỗi niềm. Cô thả chúng theo dòng nghĩ miên man, theo dòng xúc cảm mơ hồ. Cô phải chăng là cô gái của những nỗi buồn? Nụ cười của cô dù có thế nào cũng chẳng thể làm vơi đi nét buồn trên gương mặt.
– Có phải đã đến lúc em chấp nhận sự thật.
Giọng nói của cô dịu nhẹ, êm ả, tựa như con sóng đêm nhẹ nhàng hôn lên bờ cát. Nhưng sâu thẳm trong đó là những con sóng ngầm vồ vập, mãnh liệt có thể trào lên bất cứ lúc nào rồi phá hủy tất cả.
Cô còn nhớ hôm đó là một chiều mưa, anh tạm biệt cô rồi lên chiếc taxi đi ra sân bay. Ngày hôm đó mưa tầm tã, từng giọt mưa thi nhau thả xuống mặt đất, như muốn cuốn trôi tất cả. Anh quay lưng đi rồi giấu mình trong chiếc taxi, hình ảnh của anh dần khuất trong mắt cô. Cho đến khoảng 30 phút sau, cô nhận được cuộc gọi từ bệnh viện. Trên đường ra sân bay, chiếc taxi của anh đã bị một chiếc ô tô tải lớn đụng vào khiến chiếc taxi văng ra. Cô hoảng hốt, tưởng chừng như có cả một bầu trời dày đặc bóng đêm trùm xuống. Cô vội vàng lao ra ngoài đón xe ra bênh viện. Có lẽ đã quá muộn, khi cô đến nơi anh đã sang một thế giới khác. Cô ôm lấy thân mình lạnh lẽo của anh, khóc òa lên như một đứa trẻ.
Đến bây giờ cũng đã được hai năm nhưng cô chẳng thể quên được anh. Mỗi buổi chiều cô đều đến bờ biển, rảo bước một mình rồi lại nhớ về anh.
Đôi mắt cô long lanh vài giọt nước mắt. Chúng lăn dài trên má rồi rơi xuống đất, tan biến như tình yêu của cô và anh. Có lẽ cô không nên dại dột ôm giấc mộng đã qua mãi đươc. Có lẽ cô nên chấp nhận sự thật rằng anh đã mãi xa.
[Đọc Truyện Này...]


0 CÂU CHUYỆN Ổ BÁNH MỲ VÀ LÃO GIÀ KỲ QUẶC













Một người phụ nữ nọ có thói quen nướng bánh mì cho gia đình, luôn làm dư một cái để lại cho người nghèo đói. Bà để ổ bánh mì dư bên ngoài thành cửa sổ cho người nghèo đi qua dễ lấy. Ngày qua ngày cứ đến buổi, một ông lão gù lưng đến lấy ổ bánh mì đi.

Thay vì nói lời cảm ơn, ông ta vừa đi vừa lẩm bẩm những lời như niệm chú:

"Việc xấu ngươi làm thì ở lại với ngươi, việc tốt ngươi làm thì sẽ trở lại với ngươi".

Điều này cứ diễn ra, ngày này qua ngày khác. Mỗi ngày, người già đến lấy bánh và lại lẩm bẩm câu :

"Việc xấu ngươi làm thì ở lại với ngươi, việc tốt ngươi làm thì sẽ trở lại với ngươi!"

Ngày qua ngày, người phụ nữ dần bực bội trong lòng nghĩ:

"Nhận được bánh, không biết cảm ơn còn lải nhải mấy lời khó chịu kia! Hắn ta muốn ám chỉ điều gì?".

Rồi một hôm, chịu hết nổi, bà nghĩ cách làm cho ông già đi khuất mắt. Bà tự nhủ:

"Ta sẽ làm cho hắn mất dạng".

Bà trộn thuốc vào ổ bánh mì dư bà thường làm, tay run run để bánh có thuốc độc lên thành cửa sổ, bỗng cảm thấy hốt hoảng:

"Ta làm gì thế này?"

Bà ném vội ổ bánh có thuốc độc vào lửa và thay một cái bánh khác lên thành cửa sổ. Như mọi khi, ông lão đến lấy bánh và lại lẩm bẩm:

"Việc xấu ngươi làm thì ở lại với ngươi; việc tốt ngươi làm thì sẽ trở lại với ngươi".

Ông lão cầm ổ bánh vui vẻ rời đi, không ai biết trong lòng người phụ nữ vừa trải qua một trận chiến giận dữ dội.

Có một điều mà không ai biết đó là mỗi khi đặt ổ bánh mì cho người nghèo lên thành cửa sổ, bà lại cầu nguyện cho đứa con trai đi tìm việc làm xa, đã nhiều tháng không nhận được tin tức. Bà nguyện cho con trở về nhà bình an, mạnh giỏi.

Buổi chiều hôm đó, có tiếng gõ cửa. Khi mở cửa ra, bà ngạc nhiên thấy con trai mình đứng trước cửa...

Anh ta gầy xọp đi, quần áo anh rách rưới đến thảm hại. Anh ta đói lả và mệt. Khi trông thấy mẹ, anh ta nói:

Mẹ ơi, con về được đến nhà quả là một phép lạ. Khi con còn cách nhà mình cả dặm đường, con đã ngã gục vì đói, không đi nổi nữa và tưởng mình sẽ chết dọc đường, nhưng bỗng có một người gù lưng đi ngang, con xin ông ta cho con một chút gì để ăn, và ông ta đã quá tử tế cho con nguyên một ổ bánh mì ngon và chút nước. Ông ta nói:

"Đây là cái mà tôi có mỗi ngày, nhưng hôm nay tôi cho anh vì anh cần nó hơn tôi!"

Khi người mẹ nghe những lời đó, mặt bà biến sắc. Bà phải dựa vào thành cửa để khỏi ngã. Bà nhớ lại ổ bánh mì có thuốc độc mà bà đã làm sáng hôm nay. Nếu bà không ném nó vào lửa thì con trai yêu quý của bà đã ăn phải và đã chết!

Ngay lập tức bà nhớ lại câu nói lặp đi lặp lại qua ngày của ông lão...

Trong cuộc sống, luôn tồn tại luật nhân quả. Những gì bạn làm hôm nay là căn nguyên cho những sự việc sẽ đến với bạn trong tương lai bởi vậy hãy luôn sống tốt và không bao giờ phải hổ thẹn với lương tâm của mình bạn nhé!

-ST-



[Đọc Truyện Này...]


0 THÔI MÙA HOA CẢI













Dòng nước ngoài kia đen kịt lờ đờ chảy về phía hạ lưu, tôi muốn gieo mình xuống kia để được giải thoát vĩnh viễn. Chết là đoạn tuyệt hết những khổ đau. Anh, bạch hoàng tử trong mộng của tôi. Người tôi yêu tha thiết. Kẻ khốn nạn bệnh hoạn!

***

Tôi lại trở về với sông.

Gió đông quất ràn ràn trên mặt. Gió lạnh luồn qua làn tóc rối. Môi khô rớm máu.

Sông mùa này chỉ cạn tới bẹn mấy đứa con gái thuyền chài đang đào củi. Nước sông đen đặc lờ đờ chảy, váng nước như váng dầu hỏa dập dềnh xô lên bờ cát đen. Trong vũng dấu chân trâu, con cá bống cát há mồm cố đớp lấy bong bóng khí.

Nước lạnh thấu tim. Có bàn tay ai đó đưa vào lồng ngực giày nát trái tim tôi. Suýt nữa tôi vô tình giẫm chết một sinh linh. Mấy bữa nữa thôi nước kiệt, mày cũng chết, cố thở làm gì? Dòng nước ngoài kia đen kịt lờ đờ chảy về phía hạ lưu, tôi muốn gieo mình xuống kia để được giải thoát vĩnh viễn. Chết là đoạn tuyệt hết những khổ đau. Anh, bạch hoàng tử trong mộng của tôi. Người tôi yêu tha thiết. Kẻ khốn nạn bệnh hoạn!

Nước chạm đến ngực. Tim tôi đau nhức nhối. Tôi nhìn gương mặt mình là một khối đen trong bóng nước: một gương mặt tầm thường. Trời sinh ra cô gái nhan sắc tầm thường là trêu ngươi số phận. Nhớ ngày nào, tôi cùng anh tay trong tay đi trong trung tâm mua sắm sang trọng, bao ánh mắt đổ dồn về phía tôi. Lòng tôi biết bao tự hào, anh vuốt vá nhìn tôi âu yếm. Tôi cứ tưởng mình là nữ hoàng đẹp nhất thế gian. Đàn bà khi yêu ai chẳng thấy mình đẹp. Yêu anh tôi thấy mình thánh thiện như một thánh nữ. Nhưng tôi đã nhầm.

Ráng chiều đỏ như máu rực lên phía đằng Tây. Gió thổi ngược làm cánh buồm nâu rách nát căng lên trong gió. Tôi ngụp xuống dòng nước lạnh. Khắp người tôi tựa hóa băng. Mắt mở trừng trừng, xung quang nước đen đặc như thạch. Bỗng đâu một tiếng chuông chùa gióng lên hối hả. Tôi ngoi lên thở. Nhìn về phía bến sông, khói lam chiều vương trên mái nhà của mẹ. Lúc mẹ bắc cơm, tôi nói dối: con đi xem hoa cải. Mẹ ngần ngừ: sắp hết mùa rồi. Lần này về phép đột xuất, mẹ gặng hỏi mãi tôi chẳng nói chẳng rằng. Tôi là đứa con gái cá tính. Nhà chỉ có hai mẹ con, nhưng từ nhỏ tôi đã là đứa lầm lì. Chiều nay mẹ ngồi nhổ tóc sâu cho tôi, mẹ thở dài: con nhiều tóc sâu quá.

Anh đã phản bội hai lần. Một lần với đàn ông, một lần nữa với đàn bà. Vì bả vinh hoa anh sẵn sàng lừa dối tất thảy mọi người. Giờ anh là một người đàn ông nổi tiếng, thành đạt, giàu có. Còn tôi chỉ là một con tốt thí. Tôi muốn la lên: Sông ơi… như lúc nhỏ tôi vẫn hay chạy ra sông và hét lên thật lớn khi mẹ đánh đòn.

Tôi gặp anh vào một đêm khuya trên đường đi làm về. Một người đàn ông say mèm nằm bên cột điện, va li, quần áo, đồ đạc vung vãi trên mặt đất. Tôi đã thấy anh thật đáng thương. Cứu một người phúc đẳng hà sa, tôi gọi điện thoại cho bạn, mang anh vào nhà trọ bôi dầu đánh gió. Tôi không biết rằng lần ấy anh bị người tình ném ra đường.

Hành trình của người đàn bà không nhan sắc chưa bao giờ là dễ dàng, như mẹ tôi bị chồng bỏ rơi khi đang chửa vượt mặt. Những lúc hận đàn ông, mẹ hay đánh tôi những trận đòn thừa sống thiếu chết. Tôi cố học thật giỏi để có ngày mở mặt với thiên hạ, như bến sông ảm đảm có ngày xuân rực lên màu huy hoàng của hoa cải. Học xong đại học báo chí, tôi đầu quân cho một công ty quảng cáo. Nhờ chăm chỉ làm việc, sau hai năm tôi đã vươn lên vị trí trưởng phòng. Nhưng tâm hồn tôi lạnh như đồng. 25 tuổi, tôi chưa từng được hôn.... tôi chưa từng được yêu.

Tôi không ngờ anh ngỏ lời yêu tôi. Dáng vóc thư sinh, gương mặt điển trai như tài tử Đại Hàn. Anh chỉ học hết lớp bảy, từ quê lên thành phố làm bồi bàn tại một quán cà phê. Thực lòng tôi rất thích anh. Đức Phật nói: không có gì chiếm trọn trái tim người đàn bà bằng hình ảnh người đàn ông đẹp đẽ. Tôi mấy lần nói không. Không nghe điện thoại, tôi lẩn tránh anh. Đến bây giờ tôi vẫn không quên hình ảnh anh quỳ trước bàn thờ Quan Âm Bồ Tát, thề suốt đời chung thủy với tôi. Tôi đã tin vào những lời thề nguyền của anh.

Tôi chạy luýnh quýnh trên cát, những tiếng đùa tục tĩu của đám đàn ông sơn tràng đuổi theo sau. Tai tôi ù đi. Tôi nằm lịm trên cát. Tiếng chuông chùa ngân lên gióng giả rồi tan vào chiều hư không.

Mẹ lấy khăn quấn cho tôi. Tôi nhìn mẹ, hai mắt ầng ậc nước. Mẹ ôm tôi vào lòng như thấu hiểu nỗi đau của người đàn bà bị phản bội. Bàn tay mẹ gầy vỗ vỗ vai tôi rung lên từng chặp. Tôi òa khóc nức nở.

Nhờ tôi giới thiệu, anh nhận được vai diễn quảng cáo đầu tiên. Anh dùng tiền cát-xê ấy mua tặng tôi bó hoa hồng đỏ thắm thơm nức hương. Anh mang đến tận bàn làm việc trao bó hoa và nhìn tôi say đắm. Mặt tôi bừng đỏ thẹn thùng, đồng nghiệp nam trêu đùa bảo: thatcher cũng biết ngượng kìa. Tôi nhìn thấy những ánh mắt đầy đố kị của đám nhân viên nữ. Tôi còn trẻ, làm sếp, mua được căn hộ chung cư trả góp, lại có một anh bồ đẹp trai. Lòng tôi như đang ở trên mây. Giống như câu chuyện cổ tích giữa đời thường.

Mẹ bảo: mai mình qua chùa nhé. Tôi lắc đầu quầy quậy. Mẹ vuốt vuốt tóc tôi: đi đi, con sẽ ngạc nhiên, cậu Chai... Tôi hỏi giật: cậu Chai con nhà vạn chài? Mẹ im lặng không nói. Tôi nhìn bóng mình và bóng mẹ in trên tường, tựa lưng vào nhau nhìn về hai góc tối.

Chai học cùng tôi cấp Một. Cả nhà ba người ở trên thuyền, bố mẹ Chai làm nghề đãi cát trên sông. Sau giờ tan học, tôi cùng Chai tha thẩn đi dọc bờ sông. Hắn dạy tôi bơi, bắt tôi vạch rốn cho chuồn chuồn cắn, nghĩ bây giờ vẫn còn đau. Ngược lại tôi dạy Chai học. Nhưng đầu óc hắn toàn cát với sỏi, nhét vào chữ nào là tối nằm chảy ra ngoài chữ đó. Hết lớp năm Chai nghỉ ở nhà đãi cát, chống đò ngang. Mỗi ngày đi học tôi vẫn gặp Chai trên đò. Gặp tôi hắn chỉ nhăn răng ra cười. Nụ cười có hai hàm răng trắng bóng, một chiếc khểnh nhô ra trên hàng ria mép lún phún là thứ cuối cùng in sâu vào trí nhớ lúc Chai chở đò cho tôi qua sông, đi về thành phố học đại học. Từ lúc có cầu, tôi không bao giờ gặp lại hắn nữa.

Có người yêu nổi tiếng như anh, tôi sống những ngày thần tiên của cuộc đời mình. Chúng tôi sống như vợ chồng với nhau. Nhờ các mối quan hệ của tôi, anh nhận được nhiều show chụp hình quảng cáo. Sau đó được một hãng phim mời đóng một vai thứ. Đúng là cổ tích thì không có thật. Đến lúc này anh mới hiện hình. Luôn đi sớm về muộn, lúc lết về nhà người nồng nặc mùi rượu và nước hoa. Tôi giận dỗi khóc lóc, anh bỏ mặc. Tôi luôn là người phải làm lành trước.

Những cơn ghen tuông từ từ giết chết tôi. Tôi giận dữ quát tháo nhân viên vì những lí do không đâu. Tôi thường lén lút lấy điện thoại của anh, xem tin nhắn. Cho đến một ngày, tôi bắt được anh đang trần truồng hổn hển trên người một nữ diễn viên có tiếng trong khách sạn. Chẳng những không thấy hối lỗi, anh còn trợn mắt lên dí cái gương vào mặt tôi: cô thử nhìn lại cô xem! Tôi nôn thốc tháo, chạy như điên ra khỏi đó. Tôi vấp ngã bên vệ đường, máu trào xuống chân. Hai tháng nay rồi tôi đã chậm kinh.

Tôi gọi cho một người bạn thân, là gay. Cậu đã an ủi giúp đỡ tôi trong khoảng thời gian khốn đốn nhất. Bạn tôi bảo: cái đêm anh ta bị vứt ra đường là bởi một người đàn ông. Người đó bao anh ta, nhưng anh ta đòi hỏi quá đáng, đua đòi, lang chạ như một thằng điếm.

Tôi như một cái xác không hồn, uống một ngày ba loại thuốc an thần do bác sĩ cho. Cơn sang chấn tâm lý khiến tôi trầm cảm, thuốc ngăn tôi không hủy hoại đời mình. Nhưng anh ta như một bóng ma cứ ám tôi. Ảnh bìa tạp chí, chương trình truyền hình, thiện nguyện,... ở đâu cũng có hình bóng anh ta. Gương mặt đẹp trai rạng ngời với hàm răng sáng bóng bên những chú tiểu mồ côi đáng thương. Những hình ảnh ấy khiến tôi buồn nôn phải vào toilet móc họng, nhưng chỉ ra mật xanh mật vàng.

Một người kiếp trước dâng hoa cho Phật nên kiếp này như hoa như ngọc, giờ là doanh nhân thành đạt, nổi tiếng từ tâm, lấy vợ rất giàu. Chắc kiếp trước tôi là kẻ đốt chùa nên phải chịu nạn kiếp này.

Tôi quỳ trước Phật tổ, dâng lên cho người một bó hoa sen. Có một người quỳ bên cạnh tôi. Quay đầu qua làn khói hương mờ ảo. Một người mặc áo lam nhạt. Nụ cười răng khểnh.

Tôi và hắn đi dọc bờ sông. Gió tạt vào mặt, tôi luôn lấy tay gỡ tóc rối. Chai kể cha mẹ đều mất vì ung thư, tay chỉ xuống dòng nước đen đang lờ đờ chảy: giờ đỡ rồi, chứ trước toàn hóa chất của nhà máy giấy. Cả nhà hắn dùng nước này nấu cơm bao nhiêu năm nay. Lúc cha mẹ lần lượt qua đời, hắn những tưởng đã muốn chết theo. Khi gặp sư trụ trì, người bảo: anh thử đi khắp thế gian này xem, nếu gia đình nào không có người chết, không có nỗi đau thì quay lại đây ta sẽ làm cha mẹ anh sống lại.

Chai đã ở chùa mấy năm nay, nhưng hắn chưa xuống tóc đi tu. Sư thầy chỉ bảo: chưa hết duyên.

Chai hỏi chắc tôi đã có gia đình, nghe nói giờ tôi thành đạt lắm. Tôi thầm nghĩ giá như hắn ta đừng dạy tôi biết bơi, giá như tôi có thể chết đi…

Chai bảo tôi: có còn thích hoa cải nữa không? Lúc nghe tin tôi đậu đại học, hắn có hái một bó hoa cải mang qua nhà tặng tôi, nhưng đến ngõ thấy bạn bè đến chúc mừng đông quá nên thôi.

Tôi đánh trống lảng: mùa này còn gì hoa cải. Nhìn từ xa những trái hoa cải như đám ớt chỉ thiên non tơ đang lung lay trong gió. Chúng tôi ra ruộng hoa lúc nào không hay. Từ xa tôi thấy một đàn bướm vàng đang tụ lại. Chai chạy đến trước và kêu lên:

- Cải này, lại đây xem, vẫn còn một nhành hoa!



[Đọc Truyện Này...]


0 YÊU HAY LÀ KHÔNG



Phương mở mắt. Đêm Hà Nội không sao, chỉ thấy ánh đèn nhạt nhòa trên những con phố nửa tỉnh nửa mê. Tiếng xe chở hàng ù ù, lướt qua màn đêm, không đủ ồn ào để xé nát nhưng đủ lầm lỳ để kéo dài cái màn đêm ấy vào trí não con người. Vô tận...Sự lười biếng khiến cô vẫn muốn nằm dài thêm chút nữa, nhưng trời thì không chiều lòng người. Mưa đã bắt đầu rơi.
Cô uể oải đứng dậy, phủi cánh tay trần, gập chiếu lại, lò dò bước xuống cầu thang. Cái sân thượng nhà chủ đã trở thành nơi nghỉ ngơi quen thuộc của cô những khi mệt mỏi. Nền sân vẫn còn lổn ngổn gạch con và những mảng vữa khô, nhưng cô không quét. Kệ cho nó nguyên trạng như thế, mặc dù đôi khi lăn lộn trên mảng chiếu rách góc, chúng vẫn làm cô đau.
Phương đập đập cái chiếu xuống ban công cho đỡ bụi, cô bạn trọ cùng đã ngủ từ lúc nào. Cô mỉm cười, xét về ngày sinh, nó còn hơn cô tới gần mười tháng vậy mà lúc nào cô cũng tự cho là mình lớn, còn nó chỉ là bé con. Kéo cái gối bông đã xẹp lép từ đống chăn màn, cô nằm xuống, chợt nhớ bài học "chiến thuật chỉ nghiêng 45 độ" mà cô vừa được biết sáng nay trong cuộc trò chuyện vui của cô giáo dạy nguyên lý kế toán - khiến cô suy nghĩ. Nếu đã thực sự là tình yêu thì liệu có chấp nhận được cái chiến thuật đó không?
Nhung trở mình, duỗi tay rồi ôm vòng qua eo cô. Mấy sợi tóc từ cái mái ngố của nó bay bay khiến cô thấy nhột nhưng cô vẫn nằm yên. Không hiểu sao Phương rất thích cái cảm giác được người khác ôm. Có lẽ bởi vì điều đó khiến cô cảm thấy người ta cần mình, thấy mình còn có ích.
Ánh nắng mỏng của những ngày đầu hè hắt nhẹ lên bậu cửa sổ. Phương kéo cánh cửa rộng sang một bên cho cái vàng mát ấy chảy đều vào căn phòng cô đang ở. Nhung làu bàu vài câu rồi cũng chịu dậy. Một ngày mới nữa lại bắt đầu...
Minh chạy bộ trong công viên gần khu chung cư anh đang ở. Vẻ khỏe khoắn, trẻ trung toát ra từ cơ thể cùng làn da đồng của anh khiến không ít người ngưỡng mộ. Một cành cây lá ướt nước khẽ rủ xuống, chắc là tác phẩm của trận mưa đêm qua. Anh chạy chậm lại, và dừng hẳn, với tay rũ nước còn đẫm trên tán lá. Cành cây bớt nặng, khỏe mạnh vươn lên.
Sáng Hà Nội chỉ có trong công viên là không khí còn trong lành. Anh yêu sự thanh bình hiếm hoi trong những buổi sớm. Sự bận rộn của chốn đô thị đông đúc làm con người anh cũng thấy có những lúc vô cùng mệt mỏi. Đã ở trên mảnh đất này năm năm trời, cũng đã học cách tự lập ngay khi còn ngồi trên ghế giảng đường đại học vậy mà sao anh vẫn thấy vô cùng ngán ngẩm lối sống xô bồ nơi đây. Anh nhấc một bên vạt khăn lau những giọt mồ hôi đang chảy bên thái dương. Những sợi bông êm ái chà lên làn da màu đồng khiến anh cảm thấy rất dễ chịu. Anh chạy chậm lại rồi dừng hẳn, chiếc điện thoại đeo bên hông đổ chuông liên hồi.
- Sếp nổi hứng đề nghị giao hữu bóng đá với bên đối tác, ông đến ngay sân bóng trường đại học A nhé.
- Ừ, được rồi, tôi sẽ đến.
Buổi sáng thứ bảy đẹp trời hiếm hoi, cuối cùng một mình anh cũng không được hưởng trọn. Anh đi bộ ra bãi gửi xe khu chung cư gần đó, lấy xe, nổ máy, hòa vào dòng người đã bắt đầu hối hả ngược xuôi...
Phương ngồi tính ngược giờ ra chơi, không phải vì cô là sinh viên lười biếng, mà chỉ là đôi lúc con người ta cũng cảm thấy không còn hứng thú với mấy con số nữa. Cậu bạn bàn dưới khẽ chọc bút vào lưng cô. Cô ngoảnh lại. Hắn cười toe:
- Hôm nay có việc gì mà trông ủ rũ thế.
Phương khẽ ngáp một cái.
- Thiếu ngủ!
Hắn mỉm cười trêu chọc:
- Xem ra vấn đề có vẻ nghiêm trọng đây. Thức trắng cả đêm à, mệt không đấy.
Cô khẽ lườm một cái.
- Không thích đùa cái kiểu đấy nhé.
Hắn giơ giơ hai tay, tỏ vẻ xin hàng. Chuông báo hết giờ vang lên.
Cô gấp sách vở lại, bước ra khỏi phòng, thả bộ dưới những tán cây. Ngôi trường cô không rộng, nhưng cũng đủ để cô đi một vòng thấy mỏi. Đang thơ thẩn đếm bước chân đi thì cô bị ai đó kéo tay giật mạnh. Một quá bóng chuyền sượt qua mặt cô. Phương choáng váng không thốt lên lời.
- Đi đứng phải chú ý chứ!
Cô chưa kịp hoàn hồn thì một giọng nói đanh như chém sắt vang lên. Cô ngẩng đầu nhìn. Đích thì là một tên đáng ghét. Gương mặt hắn cau có, nước da sạm nắng càng làm hắn xấu xí hơn bội phần. Mặt và tai cô bắt đầu đỏ lên. Đừng tưởng giúp đỡ người ta một lần mà muốn hét cái gì cũng được nhé. Cô không thèm cám ơn một câu, ương ngạnh quay đầu, để mặc tên thiển cận nào đó đứng im như phỗng và tên hồ đồ ném quá bóng suýt trúng cô rối rít xin lỗi phía sau.
Minh nắm chặt tay, cảm thấy những cái móng cắm sâu vào da thịt. Nhức nhối. Anh lại càng nắm chặt hơn nữa, chỉ mong cái đau thể xác ấy có thể phần nào át được nỗi đau trong lòng anh. Cô đã quên anh, quên thật rồi. Còn anh thì chỉ thoáng thấy bóng cô đã nhận ra ngay. Cái kiểu cúi đầu đếm bước chân ấy, chỉ có thể là cô - chỉ có thể là nỗi nhớ trong tim anh mà thôi.
Anh học trên cô hai khóa. Lần đầu tiên gặp cô, anh đã ấn tượng bởi nét đẹp rất thuần Việt. Gương mặt tròn cùng những đường nét cân đối, hài hòa gợi cho người khác một sự bình yên khó tả. Anh vẫn thường dõi theo bóng cô mỗi lần tan lớp, cũng đã có lần lẽo đẽo đạp xe theo sau cô chỉ để biết con đường đã in dấu mỗi bước chân cô. Và đôi lần bắt gặp ánh mắt cô nhìn anh nghi hoặc. Vậy mà cô không hề có một chút ấn tượng nào về anh, dẫu biết tình cảm anh trao cô luôn giấu trong im lặng. Rồi đột nhiên cô chuyển trường. Không hề báo trước. Mối tình đầu của anh đã mãi mãi là một bản nhạc không thể cất lên.
Một cậu bạn khẽ vỗ vai anh:
- Ngẩn ngơ gì thế?
Anh lắc đầu cười. Nắng mùa hè rớt trên lưng áo anh.
Phương vứt chiếc ba lô sang một bên. Không điệu đàng như rất nhiều sinh viên cùng trang lứa. Cô vẫn đến trường với sơ mi trắng, quần bò xanh và chiếc ba - lô màu nâu đất. Nhung đang lúi húi nấu mì tôm ngoài hiên, đã thấy mồ hôi ươn ướt trên mái.
- Hôm nay hết gạo, hết tiền rồi. Sẵn còn mấy gói mì tôm, em nấu nốt nghe.
Cô phì cười. Nhung lại giả bộ cảnh sinh viên chết đói đây.
- Muốn ăn mì tôm sao phải lấy cớ hả cô. Để dành tiền mở quán trà chanh tôi biết rồi. Có gì cho tôi chung cổ phần với.
Nhung cười toe toét.
- Bà thật là hiểu em.
Phương rửa mặt, chợt thấy vết bầm nơi cổ tay. Cô nhăn mặt, giựt tay người ta mạnh đến mức này, có phải là quá ác không. Bỗng nhớ về sự kiện ban sáng cô chợt ngẩn ra một lúc. Ánh mắt người đó có nét thật là quen. Cô lắc lắc đầu. Làm sao có thể như vậy chứ. Hết mơ mộng lại đến hối hận. Hình như cô đã quá bất lịch sự với người ta rồi.
Minh ngồi trâm ngâm trước màn hình máy tính. Kể từ lúc gặp Phương đến giờ, anh không thể tập trung vào chuyện gì được nữa. Màn hình chuyển sang màu đen thui của chế độ sleep từ bao giờ mà anh cũng không hề nhận ra. Anh biết mình có lỗi với bạn gái hiện tại khi đã để cho mình mông lung với những phút giây đi lạc như lúc này, nhưng quả thật mối tình đầu khiến anh không thể nào quên. Cái vẻ gai góc ẩn trong ngoại hình hiền hòa của cô đã làm anh mê mệt. Khi cô đi, anh cũng đã cuống cuồng tìm cách liên lạc, mong nói với cô một lần anh thích cô, nhưng không được. Thời gian cô học tại trường quá ngắn, trường lại là trường chuyên, hội tụ học sinh toàn thành phố nên bạn bè cũng chỉ biết huyện nơi cô sống chứ cũng chẳng ai biết rõ nhà cô ở đâu.
Anh đi trên con đường cô vẫn thường đi, thấy phượng đỏ rực ngày hè mà lòng trĩu nặng. Căn nhà khi xưa anh vẫn theo cô về chỉ là nhà cô trọ, bác chủ nhà lắc đầu, chỉ biết mẹ cô mất, cô phải về gần bố. Anh thương cô, thương cho mối tình đầu câm lặng của mình.
Sự lơ đãng của Minh dạo gần đây khiến Mai Chi cảm thấy hơi lạ. Chưa bao giờ thấy anh hay trầm ngâm đến vậy. Cô đặt bát cháo sen lên trước bàn, kéo ghế ngồi lại gần anh nhưng dường như anh vẫn không hay biết.
- Anh đăm chiêu gì vậy?
Mai Chi hỏi, Minh hơi giật mình, quay lại nhìn cô.
- Không có gì.
Giọng anh vẫn bình thường nhưng ánh mắt lộ chút bối rối.
- Anh ăn cháo đi, hình như đợt này anh không ngủ được. Bọng mắt thâm quầng rồi kìa.
Mai chi đẩy bát cháo lại gần về phía Minh.
- Em không ăn sao?
Mai Chi lắc đầu.
- Em không thích cháo sen lắm.
Cô ngồi ngắm người đàn ông của mình ăn thức ăn do cô nấu, trong lòng cảm thấy ấm áp lạ. Chỉ cần ngày ngày được nấu cơm cho anh ăn là cô đã đủ vui rồi. Cô biết tình cảm anh dành cho cô chưa chắc đã là tình yêu, mà rất có thể chỉ là niềm cảm kích. Cô đã bên anh trong những ngày tháng anh bị dày vò bởi những cơn đau dạ dày. Cô chăm sóc anh từng chút, từng chút một. Tỷ mỷ và chu đáo như một người vợ hiền. Anh đã từ chối tình cảm của cô một lần, nhưng cô vẫn ân cần ở bên anh trong những lúc khó khăn nhất. Và bây giờ cô có được anh nhưng từ sâu trong tâm khảm mình, cô rất sợ một ngày nào đó anh gặp được người con gái làm rung động thực sự trái tim anh. Và anh sẽ rời xa cô để đến bên người ấy. Cô ngàn vạn lần mong ngày đó đừng bao giờ đến.
Dì của Phương đã sinh thêm em bé. Chắc bố cô vui mừng lắm. Thật giả dối khi cô nói là rất hạnh phúc khi bố kết hôn. Nhưng cô hiểu và thông cảm cho bố của mình. Ông mới gần năm mươi. Ông có quyền chọn lấy một người bên mình đến cuối đời. Cô gạch chân thêm mấy dòng quan trọng trong quyển tín dụng và dịch vụ ngân hàng rồi gập lại. Với tay lấy điện thoại, cô về hỏi thăm bố tình hình của dì và em. Cô không phải người lạnh lùng những cũng không dễ biểu lộ cảm xúc. Dù rất biết ơn dì nhưng mãi mãi bà không thể thay thế được mẹ trong trái tim cô.
Không có việc làm thêm, lúc rảnh rỗi cô hay lên mạng. Truy nhập vào facebook, sau khi đọc vài mẩu status, bàn tay cô đang lướt trên bàn phím bỗng dừng lại. Đấy chẳng phải là người đã giúp đỡ mình lần trước sao? Cô tò mò knick vào facebook của anh. Anh và cô có hai bạn chung, đều là những người năm đó học ngôi trường cấp ba cô đã học. Ánh mắt đó...Cô ngỡ ngàng. Quá khứ chợt quay về. Đã đôi lần cô bắt gặp ánh mắt anh nhìn cô, nhưng cô chỉ nghĩ đó là những cái chạm vô tình. Cô không ưa huyễn hoặc bản thân mình, càng không nghĩ bản thân cô có sức hấp dẫn gì to lớn. Và bây giờ cô gặp lại anh. Cô còn nợ anh một lời cảm ơn và xin lỗi. Cố nhấn nút gửi lời mời kết bạn. Lời kết bạn vừa đưa ra một lát đã được chấp nhận. Chắc giờ này anh cũng đang trên mạng.
- Có một cô bé từng chung trường cấp ba gửi lời kết bạn với anh này. Có đồng ý không anh?
Mai Chi đang ngồi trên chiếc ghế xoay quen thuộc trong phòng làm việc của Minh, gọi với vào phòng tắm.
- Ừ
Minh trả lời. Vứt quần áo vào chậu giặt, anh vặn vòi hoa sen, cho dòng nước mát chảy đều lên mặt, muốn gột tất cả những thứ đang rối tung trong đầu mình sang một bên. Phải sống ở hiện tại. Anh tự nhủ.
Tắm xong cảm giác thoải mái hơn nhiều, Minh lắc lắc mái tóc ướt, bước lại gần Mai Chi. Cô vẫn đang nghịch ngợm trên facebook của anh.
- Anh xem xem, cô bé vừa kết bạn với anh có đáng yêu không kìa. Biết đâu là fan hâm mộ, đã phải lòng anh từ lâu lắm rồi.
Anh cúi xuống, mùi dầu gội đầu, sữa tắm quyện với mùi cơ thể rất đàn ông của anh khiến Mai Chi không khỏi cảm thấy nao lòng. Cô vòng tay ôm lấy anh, tận hưởng cái cảm giác hạnh phúc chỉ có hai người. Cuộc đời, với cô, chỉ cần thế này là đủ.
Nhưng bất giác cô thấy cơ thể anh cứng lại. Những ngón tay dài đang đặt trên chuột không hề có dấu hiệu của sự dịch chuyển. Mai Chi ngạc nhiên. Cô ngước đôi mắt nghi hoặc lên nhìn anh, thấy gương mặt và bờ môi anh đã khô lại. Cô liếc nhìn màn hình máy tính. Cô bé áo trắng, tóc thắt bím, đeo ba - lô vàng màu đất với nụ cười trong veo bên dòng chảy của một con suối vẫn đang đứng đó. Mai Chi bỗng thấy máu nóng trào lên trong người, khóe mi giật giật. Chỉ mười mấy giây thôi vậy mà cô có cảm giác tất cả như đang vụn vỡ dưới chân cô.
Minh cảm thấy khó thở. Gương mặt mà anh đang cố quên lại đang hiện lên trước mặt anh như một trò đùa của số phận. Anh trân trân nhìn vào màn hình máy tính. Anh có cảm thấy vòng tay của Mai Chi tuột dần ra khỏi cơ thể anh, nhưng anh không tài nào đưa tay ra giữ lại được. Mọi sức lực của anh dường như đã bị nụ cười kia hút cạn.
Cửa sổ chat mở. Là cô.
- Chào anh. Có thể anh không nhớ nhưng em vẫn muốn cảm ơn và xin lỗi anh. Chúc anh buổi tối tốt lành.
Không gian im lặng. Chỉ mấy câu mở đầu như người ta vẫn thường làm mỗi khi nói chuyện vậy mà đã đẩy hai người bên này vào hai thế giới. Phương vô tình, nhưng sự vô tình đó đã làm cho sự phức tạp bắt đầu nảy sinh.
Cuối cùng Minh cũng đã lấy lại được thăng bằng. Anh nhận ra Mai Chi đang ngồi bất động, mi mắt cụp xuống. Minh cương quyết đóng cửa sổ chat lại. Anh vòng tay ôm cô. Quá khứ là cái đã qua. Hiện tại mới là điều đáng trân trọng.
Nhưng cái người ta nghĩ và cái người ta làm lại là hai điều hoàn toàn khác nhau...
Phương gửi tin nhắn đi. Trong lòng cô cũng không mong anh nhắn lại. Gửi một đến anh lời cảm ơn, lời xin lỗi, vậy là đã quá đủ rồi. Cô sẽ không còn nặng gánh bởi những khiếm nhã của mình nữa. Cô tắt máy, ngả đầu xuống chiếc gối xẹp lép quen thuộc. Giấc ngủ đến nhẹ nhàng.
Sếp lại gọi anh đến sân bóng trường đại học A. Minh đã chuẩn bị tâm lý. Nếu có gặp cô, anh cũng sẽ giả vờ như không quen biết. Cô đã lướt ngang đời anh một lần. Vậy cứ để cô mãi mãi chỉ là làn gió thoáng qua đi.
Nắng hè đã đậm màu hơn. Anh tưởng như nghe thấy từng giọt nằng lộp độp rơi trên tán lá. Là dân kỹ thuật nhưng cảm nhận của anh rất tinh tế. Anh có thể ngửi thấy mùi mưa cũng như nghe thấy tiếng nắng. Thấy được sự biến đổi của mầm cây dại gió đã gieo lên chậu cây cảnh anh đặt ngoài ban công. Lắm lúc anh cười, tự thấy mình có chút dở hơi.
- Minh, bắt lấy này.
Bạn đồng nghiệp tung chai nước cho anh. Anh giơ tay bắt, mở nắp rồi uống một hơi dài. Thứ chất lỏng trong suốt, không màu, không mùi làm cổ họng đang khô anh dịu lại. Anh chống tay xuống nền cỏ, ngửa mặt nhìn những tán lá xanh đang lạo xạo trên đầu.
Lại một mùa hè nữa đến rồi...Anh nhớ những mùa hè đã qua. Anh thèm được quay lại thời còn cắp sách đến trường. Mùa hè quê hương anh rực phượng. Anh thấy lấp ló trong tán lá xanh một nụ cười. Nụ cười ngày càng gần, ngày càng hiện rõ. Anh lại thấy cô trong màu áo trắng, lém lỉnh cười với những người cô quen và nghiêm túc tuyệt đối với những người lần đầu cô gặp.
Cô ở đó, sâu trong lòng anh, như thực, như mơ...
Mai Phương đang lúi húi nấu cơm thì điện thoại đổ chuông. Chẳng hiểu có phải tại trời đã bắt đầu nắng gắt hay không mà cô cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Tiếng chuông điện thoại khiến màng nhĩ cô phải tiếp nhận thêm sự rung động. Đau đầu. Cô nhấc cánh tay uể oải lên, áp điện thoại vào tai. Một số lạ.
- Alo. Ai vậy ạ.
- Xin hỏi có phải cô là bạn cùng phòng với Nhung, trường đại học A không?
Một giọng nam trầm vang lên.
- Vâng, có chuyện gì vậy?
Cô nghi hoặc hỏi lại:
- Cô bình tĩnh nghe tôi nói này. Bạn cô vừa bị tai nạn...
Bàn tay đang cầm điện thoại mồ hôi bắt đầu rịn ra, máu rần trật chảy trên thái dương, cô luống cuống hỏi:
- Giờ nó đang ở đâu, có bị nặng lắm không. Anh cho tôi địa chỉ, tôi đến ngay bây giờ đây.
- Cô yên tâm, không nặng lắm, chỉ bị thương phần mềm thôi. Tôi sẽ nhắn tin gửi địa chỉ cho cô.
Phương vội vàng thay quần áo. Cô chạy ra đầu ngõ, gọi một chiếc xe ôm. Mồ hôi trên trán cô ướt đẫm, vòng chảy xuống cắm, ướt đẫm quai mũ bảo hiểm.
Nhung ngồi trên chiếc ghế đặt ngoài dãy hành lang của bệnh viện, méo mó cười.
- Đi toong kế hoạch mở quán bán trà của em rồi bà ạ.
Phương tát nhẹ vào má Nhung.
- Không bị nguy hiểm gì là may mắn lắm rồi. Lại còn mơ chuyện làm ăn nữa hả. Mà ai đưa em đến đây vậy?
- Anh ấy kìa.
Nhung khẽ hất cằm về phía trước. Phương quay lại. Bốn mắt chạm nhau.
Tờ giấy nộp viện phí Minh vừa cầm bị lực nắm từ đôi bàn tay anh khiến cho co lại. Đã là số phận thì không thể trốn thoát.
- Chào anh. Thật là tình cờ.
Cô đứng dậy, ánh mắt ẩn chút ý cười nhìn anh.
- Chào em - Anh cũng mỉm cười - Thật là tình cờ.
[Đọc Truyện Này...]


 
Copyright © 2017 Blog Chia Sẻ - All Rights Reserved Template by Nhóm 1 - Powered by Blogger
Lên Đầu Trang Copyright © 2017 by Blogger| Theme by Platinum Theme- Chỉnh Sửa Bởi Nhóm 1
Lên Trên